By Võ Thị Kiều Hân, HIPE Coordinator and loving mother of two young children.

Vietnamese below.

We are currently under self-quarantine in our home–my 63 year old mother, my 17 day old baby Kai, my 30 month old baby Mint, and me who has just given birth. It’s not because I have tested positive for COVID-19, but because I am afraid that I can’t bear the sight of my beloved little children and elderly in an isolated room where I can’t ease their pain. If we don’t take every precaution, that’s the situation we face. With every update about the virus, I am reminded that I must think about the future of our children, that I must live truly healthily and safely for them.

But, I can’t do it alone. One person’s efforts cannot bear the weight of the world. We must all take action. We must all have the courage to overcome this pandemic together. We must treat Mother Nature better, all of the environment.

Baby Mint and Kai’s paternal grandparents recall “A time of war, of bombs, of bullets, where each individual was accountable for their own survival from these threats.” Whether or not you stayed alive was your own responsibility. They continue on, “But today, overcoming COVID-19 is the responsibility of the entire community.”

For the past seven years, I have been on HIPE staff, working on this project for peer-to-peer health education, each year reaching over 3,000 students to share about proper hand washing, coughing, and sneezing techniques. These hygiene practices have never proved more useful and important than today.

So even now, though I am exhausted from taking care of the new baby, my eyes hollow with dark circles, my back sore, and my head of unkempt hair, each day I am still excited to practice proper hygiene with baby Mint to wash his hands correctly to protect himself, to protect his baby brother Kai, to protect all his loved ones, and most of all, to be a responsible boy and citizen.

*************************************************************************************************

Chúng tôi đang cách li tại nhà (Má tôi 63 tuổi, bé Kai 17 ngày tuổi, bé Mint 30 tháng tuổi và tôi một bà Mẹ mới sinh con). Không phải vì chúng tôi bị nhiễm Covid-19 mà vì tôi sợ không thể chịu đựng cảnh nhìn những đứa con bé bỏng hay người thân lớn tuổi của mình ở một phòng cách li nào đó mà tôi không thể chạm vào hay xoa dịu nổi đau của họ. Mỗi một bài báo cập nhật về tình hình dịch bệnh lại một lần nhắc tôi phải suy nghĩ về tương lai của những cậu bé nhà mình, tôi phải sống thật tốt vì chúng. Mà không! Chỉ mình tôi thì không được. Mà tất cả mọi người! Phải dũng cảm để cùng nhau vượt qua đại dịch này, phải dũng cảm để đối xử tốt hơn với mẹ thiên nhiên, với môi trường. Ông Bà Nội của 2 bé Mint, Kai lại nhắc về ngày xưa “Thời chiến tranh bom rơi, đạn dội, bảo vệ bản thân là trách nhiệm với chính mình; còn bây giờ bảo vệ bản thân không nhiễm Covid-19 còn là trách nhiệm với cộng đồng”. Thế nên, tôi của 7 năm qua là nhân viên của Dự án Giáo dục Đồng đẳng về Chăm sóc sức khoẻ học đường mỗi năm truyền thông có hơn 3000 học sinh và trẻ em về rửa tay, ho hắt hơi đúng cách chưa bao giờ nhận thức sâu sắc hơn về tính thiết thực và tầm quan trọng của 2 nội dung này nên tôi của hiện tại là mẹ bỉm sữa mắt thâm lưng còng, đầu bù tóc rối vẫn rất hào hứng mỗi ngày tập cho bé Mint rửa tay đúng cách để bảo vệ mình, bảo vệ em Kai và người bé yêu thương, và là một cậu bé có trách nhiệm.

****************************************************************************************************

About the author: Vo received her BA in Interpretation from Hue University, College of Foreign Languages. Before DCA, Vo worked in hotel guest relations, promoting community-based and responsible tourism. In March 2013, she found herself with HIPE, where she coordinates school and community projects. Her expertise lies in HIPE’s community-based programs, such as the Experienced Summer program, PSA Media program, Health Fair, recycling activities, making trash receptacles, mobile library, and mobile cinema. Vo specializes in taking a holistic approach to sustainable community development, collaborating with other charities and youth organizations in order to help PHEs understand local issues and to inspire the youth to take charge of the change in their communities.


Training Update:

Yesterday, we held an online video workshop about COVID-19 (aka. coronavirus) at Design Capital Asia – DCA‘s Huế office with members of our HIPE Team. The workshop was led by Hang Truong, Pharm.D, BCPS, from UMass Memorial Medical Center, Department of Pharmacy, who just recently hosted in-person CPR training at the office as part of VANGO’s HEI (Health Education Initiative) program.

During the training session, participants were caught up on the current situation, recent cases, transmission routes, and how to prevent epidemics.

~Live clean, Live healthy, Live Happy~
From the HIPE Team


UPDATE: Due to the COVID-19 situation, the conference has been postponed to an unknown later date. We will update as we learn more.

We are so proud of member organization Design Capital Asia’s Healthy Initiatives through Peer Education (HIPE) program on their acceptance to the The 10th Asia Pacific Conference on Reproductive and Sexual Health and Rights!

This May 2020, HIPE Team members will be attending the conference in Siem Reap, Cambodia to learn from other sexual and reproductive health programs and to present about the HIPE program. Collaboration is at the heart of what VANGO Network stands for, and we are so excited for DCA/HIPE to have this unique opportunity to learn from and meet with other organizations who are working towards the same goals in the Asia Pacific region.

Special thanks to all who have supported HIPE over the years. We are so excited about this milestone and for the future to come!

For more information, please follow:
HIPE Team
Design Capital Asia – DCA
The 10th Asia Pacific Conference on Reproductive, Sexual Health & Rights

#APCRSHR10 #HIPETeam #DCA #VANGO

 


By Trần Thị Như Hồng, former Peer Health Educator, recently hired on as full-time HIPE staff (BIG CONGRATULATIONS, HỒNG!)

Vietnamese below.

A few days ago, the public was made aware about the 39 people who died in a shipping container in England, UK. And today, everyone was extremely shocked to hear that 39 people are believed to be Vietnamese. Basic life necessities have always been a heavy burden for those born and raised in poor rural areas. Some people blame the victims and cast judgment, saying that their greed brought them to illegally cross the border, and so karma punished them with this fate. Personally, I don’t judge, don’t blame. I just feel a deep sadness about this incident. As a human being, everyone has the right to live and choose their own path, but not everyone can also afford these expensive and difficult passports. These people leave their homelands with debts upon their shoulders, debts with ridiculously high interest rates. And above all that is a life-changing dream, a hope for a better and brighter future.

I know that if any crops could survive these fatal journeys, they would not have been farmed easily on that remote and cold English soil. Working day and night at nail salons, restaurants, or farms… none of that is easy.

No matter how much we talk about it, this traumatic incident happened. 39 people have the right to rest after these moments of agony and despair at the end of their lives. Please share and sympathize with the families who are suffering this tragic loss. May these victims have a better life in the afterlife, where they will live and work in their beautiful homeland. Love you so much, Viet Nam!

*****************************************************************************************

Mấy hôm nay, dư luận xôn xao về vụ việc 39 nạn nhân bị chết ngạt trong một chiếc container ở Anh. Và đến hôm nay, mọi người đã bàng hoàng trong nỗi xót xa tột cùng khi biết được tin 39 nạn nhân đó đều là người Việt Nam. Cơm, áo, gạo tiền đó luôn là gánh nặng trên vai của những con người sinh ra và lớn lên ở những vùng quê nghèo khó. Nhiều người oán trách, phán xét vì sự tham lam, vượt biên trái pháp luật nên những nạn nhân này mới nhận lại bi kịch như thế này. Riêng cá nhân tôi, không phán xét, không oán trách, tôi chỉ thấy một nỗi buồn sâu sắc trước vụ việc đang xảy ra. Là con người, ai cũng có quyền được sống, được lựa chọn cuộc đời cho riêng mình, nhưng không phải ai cũng đủ điều kiện để lo được những tấm hộ chiếu đắt đỏ và khó khăn kia. Những con người này ra đi với những khoản nợ chồng chất trên vai, những khoản nợ với tiền lãi cao cắt cổ và trên hết là một ước mơ đổi đời, một hi vọng về cuộc sống tươi đẹp và khá giả hơn. Tôi biết rằng, nếu có trọt lọt vượt qua những chuyến xe sinh tử đó, thì cuộc sống của họ cũng sẽ không dễ dàng trên mảnh đất Anh xa xôi và lạnh lẽo đó. Những ngày làm việc từ sáng tới tối ở những tiệm nail, những nhà hàng hay những đồng cỏ,… tất cả sẽ không dễ dàng gì.

Dù có nói nhiều thế nào đi nữa, thì sự việc đau thương này cũng đã xảy ra. 39 con người này có quyền được yên nghỉ sau những giây phút đau đớn tuyệt vọng cuối đời. Hãy chia sẻ, cảm thông với những gia đình đang gánh chịu nỗi mất mát bi thương to lớn này. Cầu mong cho những nạn nhân này sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn ở thế giới bên kia, nơi mà họ sẽ được sống, được làm việc trên mảnh đất quê hương tươi đẹp của họ. Thương lắm Việt Nam tôi ơi!